Cách chọn mua Violin tâm đắc nhất

Nhanluu1294 Nhanluu1294 @Nhanluu1294

Cách chọn mua Violin tâm đắc nhất

19/04/2015 09:44 AM
1,156

Cách chọn mua đàn Violin tâm đắc nhất. Violin được mọi người ca tụng là Nữ Hoàng trong các loại nhạc cụ. Có lẽ  chính vì lý do đó mà để lựa chọn được một cây Đàn Violon ưng ý, sẽ gây đôi chút khó khăn cho những ai đang biết hay đã biết.





CÁCH CHỌN MUA ĐÀN VIOLIN

Cách lựa chọn 1 cây đàn Violin tốt

20676336_images1263794_violin

Violin được mọi người ca tụng là Nữ Hoàng trong các loại nhạc cụ. Có lẽ chính vì lý do đó mà để lựa chọn được một Nữ Hoàng cho đam mê của bản thân, sẽ gây đôi chút khó khăn cho những ai đã trót mê loại nhạc cụ Quý Tộc này. Bài viết sau đây hi vọng sẽ giúp các bạn tự tin hơn sau khi đã quyết phải Cưới 1 em Violin về làm Vợ :))

1 - Về cây đàn
Khi mua violin bạn nhìn lên cái top của cung đàn (chỗ máy cái cần để chỉnh dây đàn đó , xem thử cái miếng mà để tựa những dây đàn có thấp quá không , nếu thấp quá là không được >> âm phát ra sẽ không trong , bấm lại không ấm
2- Về tăng đưa
Cái này nằm ở gầm chỗ tựa cằm
Phải kiểm tra đủ phải có 4 cái tăng đưa
Tăng đưa : là cái trục nhỏ để vặn và chỉnh cho dây đàn chính xác tuyệt đối ngoài cái cần chỉnh đàn ở top
3- Ngoài ra khi mua đàn phải mua đủ bộ
- 1 asshe ( cây bow )
- 1 gối tựa ( dùng để kẹp với violin )
- 1 hộp nhựa thông ( dùng với asshe )
- 1 bộ dây đàn sơ cua

Cách chọn Đàn Violon


 Sau đây là một số điểm lưu ý khi chọn mua một cây đàn Violon

 1 - Về cây đàn

Khi mua violin bạn nhìn lên cái top của cung đàn ( khoá đàn để chỉnh dây đàn , xem thử cái miếng mà để tựa những dây đàn có thấp quá không , âm phát ra tốt , bấm lại không ấm )

 2- Về tăng đưa

kiểm tra  phải có 4 cái tăng đưa

(Tăng đưa : là cái trục nhỏ để vặn và chỉnh cho dây đàn chính xác tuyệt đối ngoài cái cần chỉnh đàn ở top)

 3- Ngoài ra khi mua đàn phải mua đủ bộ

 - 1 Asshe ( cây bow )

- 1 gối tựa ( dùng để kẹp với violin )

- 1 hộp nhựa thông ( dùng với asshe )

 4- Các Size đàn Violon

 Đàn violin có nhiều kích cỡ khác nhau để phù hợp với người chơi đàn. Ngoài cở lớn nhất 4/4,

còn có cỡ 3/4, 1/2, 1/4, 1/8, 1/10, 1/16, 1/32, thậm chí là 1/64.

Đàn với kích cỡ nhỏ thường hiếm được sản xuất và chủ yếu là được đặt hàng riêng.

Độ dài của riêng phần hộp đàn đối với cỡ 4/4 là khoảng 14 inch (35 cm), cỡ 3/4 là khoảng 13 inch (33 cm) và cỡ 1/2 là khoảng 12 inch (30 cm).

ấu tạo violin và cách cầm đàn, cầm vĩ


Trong hình là cấu tạo của một archer (vĩ) với stick, hair and tension screw. Stick là thành dài tùy theo cỡ đàn mà vĩ kéo của bạn có độ dài khác nhau 2/4, 3/4 hay 4/4. Với trẻ em thường dùng cỡ nhỏ 1/4, 2/4 còn người lớn thường chơi cỡ 3/4 hoặc 4/4.
Được làm bằng gỗ nhẹ và một số làm bằng chất dẻo cứng. Hair là phần lông vĩ, trước đây bộ phận này thường được làm bằng lông đuôi ngựa , nhưng phần lớn lông vĩ ngày nay thường được làm bằng chất liệu ni nông, hóa học có tình đàn hồi và khả năng sử dụng cao hơn. Tension screw là bộ phận khỗng tĩnh với cấu tạo xoáy để giúp bạn điều chỉnh độ căng trùng của dây vĩ (thường thì không nên để hair quá căng dễ làm đứt hoặc nhờn tension screw. Bước đầu cầm vĩ, bạn nên dùng tay trái đỡ tip và tay phải đặt các ngón lên Frog. Trước tiên đặt ngón giữa vào khe trũng ở trên stick gần tension screw (gần với chỗ bọc da) và đặt ngón cái đồi diện với ngón tay giữa của bạn. Rồi đặt lần lượt các ngón trỏ và ngón áp út lên thanh stick. Ngón út không nhất thiết phải đặt lên vĩ, bạn có thể để ở tư thế thoải mái trên phần cuối cùng của stick. Trong cách cầm vĩ thì hai ngón cái và giữa đóng vai trò quan trọng. Lưu ý khi đã đặt đúng vị trí các ngón, bạn nên đổ tay về phía đầu của vĩ kéo. Vì đặc trưng của violin là tay vĩ đổ về phía trái. Khế chứa hàm lượng đường cao nhất trong tất cả các loại quả. Trong khế có loại đường của quả, đường của nho, đường của mía, đồng thời có chất acid của táo tàu, acid của cam, vitamin B, vitaminC, protein... tăng khả năng đàn hồi, giữ ẩm cho tóc, làm cho tóc bị tổn hại phục hồi lại trạng thái ban đầu, tăng khả năng tiêu hóa, duy trì sức khỏe cho cơ thể.

Trước tiên bạn hãy lắp đệm vai và đưa đàn lên vai trái sao cho cần đàn nằm trên một đường thẳng song song với mặt đất. Chú ý không để đàn hướng lên trên hay trúc xuống. Tay trái đỡ lấy bầu đàn vì thời gian đầu mới tập tư thế cầm đàn sẽ rất mỏi. Bằng cách đặt tay như thế bạn sẽ bớt mỏi hơn là đặt ngay bản tay lên cần đàn. Cằm đặt lên chin rest, không nên tì cả mặt lên cũng như hờ hững trong khoảng không trên đó. Cố gắng giữ sao cho cơ thể bạn thẳng, vuông góc trên mặt đất. Để tạo độ thăng bằng tốt nhất bạn nên đứng sao cho hai bài chân tạo thành hình chữ V, mắt hướng về phía Scroll. Cánh tay đỡ đàn luôn thẳng phía dưới đàn, không mở ra hay ép vào sườn (rất xấu và nhanh mỏi). Khác với thế Guitar, tay trái như một giá với cây đàn của bạn, để có thể chơi tốt, bạn cần rất chú ý ngay lúc mới cầm đàn.

Để giảm bớt độ tỳ trực tiếp của violin lên vai (lâu sẽ rất đau) chúng ta lắp đệm vai vào. Để lắp đệm vai, trước hết hãy lật ngược cây đàn. Dùng tay trái và sường trái đỡ đàn sao cho dây đàn và ngựa đàn không bị tì vào bất cứ đâu dễ ảnh hưởng đến đàn. Tay phải cầm đệm vai, lắp cân đối vào hai bên hông đàn. Tùy từng người mà bạn có thể điểu chỉnh độ cao thấp của đệm vai cho thật thoải mái khi chơi.
Như hầu hết các loại nhạc cụ có vĩ kéo. Lông vĩ cần bôi colophan (nhiều chỗ gọi là nhựa thông) để tạo ma sát với dây đàn. Trước khi chơi bạn nên chà colophan cho lông vĩ. Chà nhẹ trừ đầu đến tận cuối vĩ. Tuyệt đối chỉ chà colophan cho lông vĩ, không chà lên dây đàn. Sau khi tập colophan do tiếp xúc của lông vĩ với dây đàn sẽ vương trên dây và mặt đàn, bạn cần lau sạch bằng một chiếc khăn mền sau mỗi lần tập hay chơi. Để tránh làm rỉ dây đàn đẫn đến tai nạn khi dây đứt và làm mặt đàn của bạn mất đi độ thẩm mĩ ban đầu.
Cấu tạo đàn violin
Cấu tạo
Thân
Hộp đàn violin hầu như được làm toàn bộ bằng gỗ. Một cây đàn violin truyền thống thường có mặt trước làm bằng gỗ vân sam còn mặt sau, hai bên và cổ làm bằng gỗ thông.
Hai mặt đàn thường được chế tạo thủ công. Để chế tạo mặt bên đàn, người ta hun nóng gỗ và uốn quanh các khuôn. Nhìn từ phía trước, thân đàn violin có thể chia làm ba bộ phận: phần trên và phần dưới nở rộng, phần giữa hẹp giới hạn bởi hai chữ C quay lưng vào nhau. Hai khe hình chữ S và tấm nâng nằm ở gần như chính giữa thân đàn.
Cổ, hộp chốt và cuộn xoắn ốc
Phía trên thân đàn là cổ đàn, tiếp đến là hộp chốt và cuộn xoắn ốc. Cổ đàn, hộp chốt và cuộn xoắn thường được tạc từ một mảnh gỗ nguyên. Gắn liền với cổ đàn và kéo dài xuống đến phần giữa của thân đàn là bàn phím. Bàn phím là một thanh gỗ, thường là gỗ thông, được đẽo cong về hai bên và được dán lên cổ đàn. Nơi tiếp nối giữa bàn phím và hộp chốt có một mảnh gỗ nhô lên đỡ lấy dây đàn gọi là mấu. Hộp chốt có bốn chốt lên dây. Cuộn xoắn ốc là một bộ phận truyền thống của các nhạc cụ dây. Người ta thường dùng gỗ mun để làm các chốt lên dây, bàn phím và mấu, ngoài ra có thể dùng các loại gỗ khác có màu tối như hoàng dương hoặc hồng mộc.
Chốt mắc dây và chân đế
Chốt mắc dây gắn ở phần dưới thân đàn. Chốt mắc dây theo truyền thống được làm bằng gỗ mun hoặc các loại gỗ khác có màu tối, nhưng ngày nay có thể làm bằng nhựa hoặc các vật liệu tổng hợp. Chốt mắc dây vừa dùng để gắn dây với thân đàn, vừa có thể dùng để lên dây với biên độ hẹp và độ chính xác cao.
Ngựa đàn và hai khe chữ S
Ngựa đàn là một mảnh gỗ hoặc nhựa nâng dây đàn lên khỏi mặt đàn và truyền dao động của dây đến cột trụ và thanh dọc bên trong. Ngựa đàn không bị gắn chặt vào thân đàn mà được các dây đàn giữ ở đúng vị trí. Các khe hình chữ S ở hai bên ngựa đàn, làm nhiệm vụ cho không khí đi vào và đi ra khỏi hộp đàn, tạo nên âm thanh. Ngoài ra các khe hình chữ S còn cho phép tiếp cận với những phần bên trong hộp đàn nếu cần sửa chữa.
Dây đàn
Dây đàn violin trước kia được làm từ ruột ngựa (hoặc trâu, bò, cừu). Ngày nay dây đàn có thể làm bằng ruột động vật, thép hoặc các vật liệu tổng hợp và được bọc ngoài bởi dây kim loại. Dây mi thường không được bọc ngoài và làm bằng thép trần hoặc được mạ vàng.
Người chơi violin thường phải thay dây khi nó không còn giữ được âm thanh và độ căng như ban đầu. Dây mi mỏng nhất nên cũng dễ bị hỏng và đứt nhất. Dây đàn violin được lên với cao độ sol - re - la - mi.
Những chi tiết bên trong
Bên trong đàn violin có hai bộ phận quan trọng: que chống và thanh dọc. Que chống bị kẹp giữa mặt trước và mặt sau của đàn, còn thanh dọc thì được dán lên phía trong của mặt trước, song song với dây đàn. Ngoài chức năng tăng cường sức chịu lực của mặt đàn, hai bộ phận trên còn có tác dụng truyền dao động của dây xuống hộp đàn.

Theo truyền thống, vĩ được làm từ pernambuco (chất lượng cao) hoặc gỗ vang (chất lượng thấp hơn). Cả hai loại gỗ đều lấy từ cây Caesalpina echinata; pernambuco là phần gỗ ở lõi của cây và màu tự nhiên đậm hơn. Pernambuco bền và nặng, có tính đàn hồi cao và truyền âm tốt, khiến nó trở thành loại gỗ lí tưởng để chế tạo vĩ. Dây vĩ làm từ lông đuôi ngựa, nhưng cũng có lúc lông nhân tạo được dùng để thay thế. Ngày nay, người ta còn dùng thủy tinh hữu cơ và sợi carbon để làm vĩ. Dây vĩ được phủ cô-lô-phan định kì để làm tăng độ ma sát với dây đàn. Vĩ cần phải được thay dây định kì, chủ yếu là do dây vĩ rất dễ bị mỏng đi do cọ xát trong quá trình chơi đàn. Dây vĩ bị chùng cũng cần được để ý. Dây vĩ được kéo căng nhờ một con ốc gắn ở quai (bộ phận mà người chơi giữ lấy khi đang chơi đàn). Vĩ dành cho violin dài khoảng 74,5 cm và rộng 3cm.
Lịch sử cấu tạo
Việc lắp ghép 70 bộ phận của cây đàn violin với nhau đòi hỏi sự khéo léo tuyệt vời mà hầu như không ai vượt qua được những nghệ nhân sinh sống giữa những năm 1650 và 1750 như Antonio Stradivari (1644-1737), Guiseppe Guarneri (1666-1710), Nicolo Amati (1596 -1684) và gia đình của họ tại Cremona, Ý.
Cấu tạo cây đàn violin đã trải qua một số lần thay đổi. Khi quy mô nhà hát bắt đầu mở rộng vào giữa thế kỉ 19, những nhạc cụ dây được yêu cầu phải phát ra âm thanh mạnh mẽ hơn, vì thế độ căng của dây được nâng lên bằng cách ngả bàn phím xuống. Dây ruột mèo được sử dụng cho đến năm 1700 khi dây sol thường được cuốn dây kim loại để tạo nên âm sắc sáng hơn. Đến nay dây thép đã trở nên phổ biến.
Lịch sử biểu diễn
Vào thế kỉ 14 và thế kỉ 15 những người nông dân kéo đàn cho những điệu nhảy vốn đã là một phần quen thuộc của đời sống nông thôn. Tuy nhiên sáng tác âm nhạc phát triển trong và sau thời kì Phục hưng đã làm cho violin trở thành một bộ phận chủ chốt của dàn nhạc, còn những nhà soạn nhạc như Monteverdi đã bắt đầu sử dụng nó một cách rộng rãi trong dàn nhạc vào thế kỉ 17. Cho đến khi đó nhạc cụ chủ yếu là các đàn dây thuộc họ viol – những nhạc cụ có bề ngoài giống nhưng có cấu tạo khác violin – nhưng âm sắc cao của violin và khả năng chơi những giai điệu nhanh và chính xác lại thích hợp hơn cho thứ âm nhạc mới được sáng tác vào thời Baroque. Năm 1700 Archangelo Corelli đã viết sáu bản sonata nhà thờ và sáu bản sonata thính phòng cho violin và dàn nhạc quy mô nhỏ. Bộ tác phẩm opus 5 này là một bản tổng kết cho các thể loại trong thế kỉ trước đó và đã được biểu diễn trên toàn châu Âu. Trong những năm tiếp theo sự khác biệt giữa nhạc nhà thờ và nhạc thính phòng đã biến mất.
Nhiều nhà soạn nhạc kiêm nghệ sĩ violin như Vivaldi, Tartini và Locatelli đã tạo nên những tác phẩm cho violin với độ phức tạp ngày càng cao. Tổ khúc Le quattro stagioni (Bốn mùa) của Vivaldi được viết vào năm 1725 nổi tiếng vào thời đó cũng không kém gì ngày nay. Bản thân Vivaldi là một nghệ sĩ violin thiên tài; có những lúc ông đã làm kinh ngạc khán giả khi chơi những điệu nhạc mà nhiều người xem là không thể chơi. Vậy mà ông còn sáng tác đến 220 bản concerto khác cho violin mà nhiều bản trong số đó đã chứng tỏ kĩ thuật và hòa âm đầy sáng tạo của Vivaldi.
Âm nhạc cho violin độc tấu đã có bước phát triển rất dài từ những điệu nhảy đồng quê, và cho đến cuối những năm 1600 những nhà soạn nhạc như Biber đã viết nên những bản nhạc dài hơn cho violin. Sáu bản sonata và partita cho violin được J.S. Bach sáng tác năm 1720 đến nay vẫn được xem là nền tảng cho trình diễn độc tấu, có một không hai cả về khía cạnh nghệ thuật và kĩ thuật của nhạc cụ này. Bộ tác phẩm âm nhạc này có quy mô khá lớn: mỗi partita hoặc sonata bao gồm một số chương nhạc; riêng bản partita số 2 có chương cuối là một bản chaconne – một tác phẩm dài 15 phút nhưng có tầm cỡ đến nỗi Brahms và Busoni sau này đã phổ thành bản nhạc cho piano.
Kĩ thuật chơi violin đã phát triển rất nhanh chóng do đòi hỏi ngày càng cao của âm nhạc. Mozart đã biểu diễn violin chuyên nghiệp khi còn rất trẻ và đã viết 26 sonata cho violin và đàn phím cùng 5 bản concerto trong đó 3 bản cuối cùng đã trở thành những tác phẩm hoà nhạc mẫu mực. Bản concerto được ưa chuộng nhất là bản số 5 với chương III được mang tên Hành khúc Thổ Nhĩ Kì.
Những thành tựu của Mozart là nguồn cảm hứng cho Beethoven và Schubert. Beethoven, tuy là một nghệ sĩ piano thiên tài nhưng lại không phải là một nhạc công violin tài giỏi. Tuy vậy Beethoven đã bắt đầu sáng tác cho violin từ sau thời của Mozart, nâng cao đòi hỏi về kĩ thuật đối với người chơi, nhấn mạnh sự hòa hợp giữa người chơi đàn phím và nghệ sĩ độc tấu. Concerto cho violin của Beethoven đã đặt ra một nền tảng mới. Mặc dù vậy Concerto cho violin của Beethoven đã không được hiểu một cách trọn vẹn cho đến khi Joseph Joachim – một nghệ sĩ violin trẻ tuổi – hồi sinh tác phẩm trong một buổi hòa nhạc do Mendelssohn chỉ huy vào năm 1844.
Joachim đã được nhiều nhà soạn nhạc đề tặng tác phẩm như Mendelssohn, Dvorak, Bruch, Brahms và Schumann. Bản Concerto số 1 của Bruch và bản Concerto của Mendelssohn là hai bản nhạc nổi tiếng nhất trong số đó. Tuy nhiên tác phẩm của Schumann – được viết khi tác giả đang đau ốm – là một nỗi thất vọng lớn đến nỗi Joachim vẫn giữ bản nhạc nhưng không biểu diễn vì lo ngại sẽ làm hỏng thanh danh của nhà soạn nhạc thiên tài ấy. Bản Concerto của Brahms được Brahms và Joachim hợp tác để viết nên được nhiều người coi là bản concerto cho violin chuẩn mực.
Concerto cho violin của Tchaikovsky được viết năm 1878 là một tác phẩm khó và cũng được ưa chuộng khác, nhưng đứng đầu về độ khó kĩ thuật phải kể đến những bản capriccio độc tấu được Nicolo Paganini sáng tác vào đầu thế kỉ 19. Kĩ thuật của Paganini gây sửng sốt đến nỗi người ta cho rằng xác của ông đã không được chôn tại Nice trong vùng đất thánh do tin đồn khả năng ông có được là do ma quỷ. Paganini có lẽ là nghệ sĩ violin chơi nhanh và kĩ thuật nhất từ trước tới nay: ông chơi bản Moto perpetuo của chính mình trong vòng 3:03 – tương ứng với 12 nốt một giây – điều này được ghi trong sách kỉ lục Guinness.
Thế kỉ 20 chứng kiến nhiều bản concerto cho violin mới tham gia vào kho tàng vốn đã rất khổng lồ, và hầu như tất cả những nhà soạn nhạc lớn đều đã từng viết thể loại này: Sibelius, Glazunov, Reger, Elgar, Bloch, Nielsen, Delius, Szymanowski, Schoenberg, Hindemith, Bartok, Walton, Britten, Berg, Stravinsky, Prokofiev, Khachaturian, Shostakovich... Những tác phẩm này phản ánh khá rõ tâm tư của người sáng tác. Concerto số 2 của Bartok được nhìn nhận như một trong những tuyệt tác của thế kỉ và được biểu diễn khá rộng rãi bất kể độ khó bất thường về kĩ thuật và nhạc cảm của nó. Concerto số 1 của Shostakovich được viết tặng David Oistrakh, được cất giấu trong ngăn kéo từ 1948 đến 1955 vì lí do chính trị. Trong khi Concerto của Elgar mơ mộng về một thế giới không có thật thì các sonata cho violin của Ravel lại phảng phất nét buồn. Concerto của Berg dù không được đón nhận từ buổi ra mắt do giai điệu khó nghe của nó đã được xem là một kiệt tác hiện đại và được đánh giá là ấm áp và cảm động. Schoenberg đã nói rằng bản Concerto của ông đòi hỏi người chơi phải dùng 6 ngón tay. Concerto của Khachaturian, tuy không có được danh tiếng tương xứng, là một tác phẩm mạnh mẽ và lôi cuốn, lấy cảm hứng từ âm nhạc của Armenia.
Đã có nhiều nhạc công chơi violin nổi bật, hình thành nên “kỉ nguyên vàng” vào giữa những năm 30 và những năm 50 của thế kỉ trước với những tên tuổi bậc thầy như Heifetz, Oistrakh, Szeryng, Ricci, Menuhin, Stern, Francescatti, Elman, Milstein và Grumiaux.

THAM KHẢO THÊM :Cách chọn mua đàn ACOUSTIC

Mua nhac cu - Chọn đàn ACOUSTIC - Lựa chọn cây AG đầu tiên cho mình không phải là chuyện đơn giản và bạn rất cần sự hướng dẫn từ một cửa hàng bán nhạc cụ tin cậy. Hãy đến một cửa hàng bán nhạc cụ  thân thiện, phong phú và hỏi xem vài cây guitar thùng gỗ dây sắt thích hợp cho người mới tập chơi với những loại và kích cỡ khác nhau.

 Loại rẻ nhất là loại hoàn toàn làm từ loại gỗ cấu tạo từ nhiều lớp mỏng ép lại. Loại tiếp theo là loại phía trước là gỗ nguyên tấm, hai bên và sau lưng là gỗ ép. Mặt trước làm bằng gỗ vân sam (spruce) hay tuyết tùng (cedar) bao giờ cũng mang đến âm thanh hay hơn loại gỗ ép, tất nhiên là đi cùng với giá cả cao hơn. Loại đàn tốt nhất là loại hoàn toàn được lắp ghép từ gỗ nguyên tấm với những âm thanh có thể vang mãi cùng thời gian.

Bạn sẽ chọn loại nào? Câu trả lời tùy thuộc vào sở thích và túi tiền. Hãy hỏi người bán hàng hay bạn bè khi lựa chọn, đồng thời lắng nghe, so sánh và kiểm tra từng loại một, cẩn thận kiếm tra những chi tiết sẽ được nói thêm bên dưới.

Thử đàn

Cảm giác về âm thanh, sự dễ chịu khi thử đàn sẽ giúp bạn chọn ra 2-3 cây đàn ưa thích nhất. Ngồi lên ghế, đặt một trong những cây đàn "sắp mua" lên đùi phải, tay như hình bên dưới (làm ngược lại nếu bạn thuận tay trái).

Ấn một hay hai dây xuống phím đàn bằng ngón trỏ trái, dọc theo cần đàn. Nếu như có vẻ dây đàn cách xa cần và bạn phải tốn nhiều sức để ấn xuống, hãy thử sang cây có độ căng thấp hơn (hỏi người bán). Đồng thời cũng kiểm tra kích thước và cân nặng của cây đàn, sao cho bạn cảm thấy cân bằng và dễ chịu nhất.

Danh sách những điểm cần lưu ý

a. Cây đàn có được làm tốt không?
Kiếm tra:
- Viết nứt
- Lỗi ở lớp verni hay gỗ
- Vết khắc trên thân và cần
- Cạnh cần đàn có sắc ko (lướt tay dọc theo cần để kiểm tra)
- Keo dán ở những mối nối
- Keo dán bên trong (dùng đèn pin rọi vào lỗ cộng hưởng)
- Bộ phận giữ dây, lên dây, con ngựa...

b. Cần đàn có thẳng ko?
- Cần cong hay xoắn sẽ rất khó chơi và tạo âm không chuẩn. Kiểm tra bằng cách nhìn dọc theo cần đàn. Nếu cảm thấy không chắc chắn thì hãy tìm sang cây guitar khác.

c. Đàn có bị rè hay có âm lạ không?
- Nếu có, hãy hỏi người bán vì sao.

d. Bạn có thích thiết kế và màu sắc không?
- Bạn sẽ dành nhiều thời gian bên cây đàn của mình, vì thế bên cạnh chất lượng âm thanh, đường nét và hình dáng của đàn cũng cần phải làm bạn thích thú vừa ý.

e. Cầm đàn lên và đặt áp vào người
- Cảm giác có cân bằng và dễ dhi5u không? Không quá to hay quá nặng chứ?

Cây đàn nào khá nhất qua các vòng lựa chọn là cây đàn bạn nên mua (nếu có khả năng, đương nhiên). Khi còn trong cửa hàng, hãy tìm mua cả một bộ dây sơ cua, vài móng gẩy có nhiều kích cỡ, hình dạng và độ dày, và cả một hộp đàn nữa.

Lựa chọn một cây guitar cho người mới bắt đầu học đàn

Lựa chọn một cây guitar cho mình là một việc rất thú vị. Đặc biệt là khi bạn có đủ tiền để mua cây đàn mà bạn muốn. Tuy nhiên, việc đó cũng có một chút khó khăn nếu như trước đây bạn chưa bao giờ mua guitar cả. Khi bạn chọn mua cây đàn guitar đầu tiên, có khi bạn còn chưa biết được bạn sẽ chơi loại nhạc nào, hoặc là không biết bạn có chơi cây đàn đó đủ lâu cho xứng đáng với khoản tiền bạn bỏ ra để mua nó không.

Thật may mắn, guitar là một loại nhạc cụ tương đối rẻ khi bạn so sánh nó với hầu hết các loại nhạc cụ khác. Và sự thật là có rất nhiều loại đàn guitar tương đối tốt và không đắt trên thị trường. Để so sánh nhé, bạn hãy thử mua một cái kèn tốt tốt xem. Bạn chắc chắn sẽ rất sung sướng vì mình đã chọn guitar để chơi đấy, tôi đảm bảo với bạn thế.

Dưới đây là một vài điều quan trọng tôi muốn nói với bạn khi bạn chọn mua cho mình một cây đàn guitar mới:

Guitar điện hay guitar thùng?

Một trong những điều đầu tiên bạn cần quyết định là bạn muốn chơi một cây guitar thùng hay là một cây guitar điện. Tôi gợi ý với bạn là một người mới bắt đầu tập chơi guitar bao giờ cũng bắt đầu bằng một cây guitar thùng. Lý do chính là, để có một cây guitar điện có âm thanh hay thực sự thì khó khăn hơn bạn nghĩ nhiều. Cây đàn guitar tuyệt nhất trên thế giới cũng không thể nào có tiếng đàn hay được nếu như bạn cắm nó vào một bộ khuyếch đại (amplifier) rẻ tiền. Nó cũng không có âm thanh theo như cách mà bạn muốn đâu. Hầu hết tiếng guitar điện bạn nghe lại qua đĩa CD, DVD, đài phát thanh... đều được chơi trong một thứ gọi là hộp hiệu ứng (effects box). Nếu bạn bắt đầu với một cây guitar điện, bạn sẽ cần phải mua một bộ chuyển đổi/ tạo hiệu ứng guitar hay còn gọi là bộ phá tiếng của guitar điện (guitar effects pedal)  và một bộ khuyếch đại. Như thế có thể có nghĩa là sẽ rất đắt. Nếu như bạn chỉ mới vừa bắt đầu chơi và bạn thậm chí không chắc chắn là bạn sau này bạn có tiếp tục chơi nữa hay không, bạn không nên tiêu nhiều tiền quá vào việc mua đàn và các phụ kiện cho nó như thế.

Khi bạn mua một cây đàn guitar thùng, bạn không cần phải nghĩ về các thứ phụ kiện phát sinh như với việc mua guitar điện. Bạn chỉ cần tính đến việc tìm xem những thứ nào bạn cảm thấy tốt và âm thanh hay. Nhớ là sau này bạn hoàn toàn có thể mua một cây đàn guitar khác. Một khi bạn đã chơi đàn được một thời gian, bạn sẽ có thể chọn đàn giỏi hơn. Nếu như bạn vẫn dứt khoát muốn mua một cây guitar điện, bạn hãy tìm hiểu kỹ lưỡng về các lời khuyên dành cho việc mua một cây guitar điện cho người mới bắt đầu nhé.

Đừng mua đàn guitar rẻ tiền

Nếu như cây đàn guitar bạn mua có vẻ không được tốt lắm, bạn sẽ không thích, không có hứng chơi nó. Tôi biết rất nhiều người có một cây đàn guitar mà họ không chơi bao giờ cho dù họ là dân chơi đàn guitar. Điều này xảy ra là vì rất nhiều người nghĩ rằng "Ồ, tôi không biết là tôi sẽ gắn bó với cây đàn này không nữa, vì thế tôi sẽ không mua một cây đàn thật tốt". Vậy là họ mua cây đàn guitar rẻ nhất họ có thể tìm thấy và nghĩ là họ đã suy nghĩ và lựa chọn một cách rất thiết thực. Thật ra là họ chẳng thực tế chút nào hết. Một cây đàn guitar rẻ tiền và không tốt thì chả có vui thú gì mà chơi cả. Nếu như một cây guitar chả có tí hứng thú nào để chơi, gần như chắc chắn là nó sẽ được tống vào trong tủ và bị quên lãng. Và biết đâu, tình yêu của bạn đối với việc chơi đàn guitar cũng theo đó mà tiêu tan luôn.

Điều này không có nghĩa là bạn phải chi thật nhiều tiền cho việc mua cây đàn đầu tiên. Có rất nhiều loại đàn tốt mà không đắt lắm trên thị trường. Cây đàn guitar đầu tiên tôi mua cho tôi là một cây đàn không có thương hiệu nổi tiếng gì lắm, ngay cả đến tận bây giờ nữa. Thế nhưng tôi thấy tiếng của nó khá hay và thực tế là tôi đã dùng nó để chơi thường xuyên hơn nhiều so với số lần tôi chơi một cây đàn đắt tiền hơn của tôi.

Nếu như bạn vẫn nghĩ là bạn sẽ có thể sẽ không sử dụng hết giá trị (tiền bạc) của cây đàn bạn mua, hãy nhớ là nếu bạn mua một cây đàn guitar tốt và bạn gần như không chơi nó, bạn luôn có thể bán lại nó cho một ai đó khác.

Chơi tất cả các cây đàn bạn có thể

Cách tốt nhất để biết được các đặc tính và cảm nhận bạn thích ở cây đàn guitar là bạn nên chơi trên càng nhiều cây đàn càng tốt. Bạn nên chơi bất cứ khi nào bạn có thể. Bạn có thể đánh trên cây đàn guitar của bạn bạn. Hoặc bạn có thể đi đến một cửa hàng bán đàn guitar và chơi thử trên các cây đàn ở đó. Hãy ghi lại các cảm nhận của bạn. Có rất nhiều điều đáng để quan tâm. Dưới đây tôi nêu một số điều bạn nên để ý nhất:

    Đừng bị ảnh hưởng bởi các tên thương hiệu phổ biến

Một cây đàn guitar mang tên một thương hiệu bạn đã nghe tiếng không có nghĩa nó là một cây đàn guitar tốt. Nó cũng không có nghĩa là nó là cây đàn phù hợp với bạn. Tốt nhất là bạn không nên đi mua đàn với suy nghĩ định trước là những cây guitar hãng nào là "tốt nhất". Tất cả mọi cây đàn guitar riêng biệt đều khác nhau. Tôi đã từng mua một cây đàn mang một trong những thương hiệu nổi tiếng nhất về đàn guitar thùng trên thế giới nhưng tôi xin đảm bảo với bạn, nếu có thể mua lại, tôi sẽ không bao giờ mua nó với giá bằng 1/10 giá tôi đã từng mua. Bạn đừng nghĩ theo kiểu trưởng giả và không chịu nhìn vào các thương hiệu mà bạn không biết. Có thể bạn sẽ bỏ qua một vài cây đàn nào đó thực sự đặc biệt đấy.

    Đàn làm bằng chất liệu gì vậy?

Một số cây đàn guitar rẻ tiền có mặt đàn làm bằng gỗ dán. Bạn chắc chắn là không thích loại đó rồi, bởi vì  cây đàn guitar đó sẽ tự bị nứt ra theo thời gian (có thể là sau vài năm). Nó chắc chắn cũng không thể nào có tiếng hay được vì gỗ dán chưa bao giờ được tiếng là có chất lượng về độ vang cả, tức là độ cộng hưởng của nó không tốt. Với đàn guitar thùng, mặt đàn lý tưởng là làm bằng gỗ cây vân sam (spruce) hoặc gỗ cây tuyết tùng (cedar). Hầu hết các loại đàn guitar gỗ đều có mặt đàn làm bằng một trong hai loại gỗ này. Chỉ cần mặt đàn làm bằng gỗ thật, nếu bạn thích âm thanh của cây đàn đó, vậy là cây đàn đó tốt đấy. Lưng đàn, cạnh đàn, cổ đàn có thể làm từ bất cứ loại gỗ rắn nào; gỗ dái ngựa (mahogany) và gỗ thích (maple) là hai loại gỗ phổ biến nhất để làm các bộ phận đó.

Đàn guitar điện có thể được làm từ rất nhiều loại vật liệu, tất nhiên, trừ gỗ dán. Gỗ càng cứng càng tốt, bởi vì chúng rất bền và có độ ngân cao. Các đàn guitar điện tốt thường nặng. Gỗ tần bì (ash), gỗ thích (maple) và gỗ óc chó (walnut) là những loại gỗ thường dùng nhất.

Bàn phím đàn guitar thường làm bằng gỗ hồng mộc (rosewood) hoặc gỗ mun (ebony). Gỗ mun hay được dùng nhất vì nó rất cứng và không bị mòn một cách dễ dàng, nhưng gỗ hồng mộc cũng là loại dùng được tốt. Nếu bàn phím của cây đàn guitar bạn đang xem đã bị sơn hoặc nhuộm màu, đó chắc là một dấu hiệu của cây đàn không tốt.

    Nó được làm cẩn thận chứ?

Hãy nhìn cẩn thận. Những phím đàn phải đều nhau, và các phím đều phải được gắn như nhau. Nhiều cây đàn guitar thùng có viền xung quanh các mép của thân đàn. Đó là dấu hiệu tốt, nhưng điều đó không phải là thực sự quá cần thiết. Bạn hãy miết bàn tay bạn xung quanh các mép của thân đàn. Nếu bạn cảm thấy gỗ có một vài chỗ nào đó không thật phẳng, tức là các vết ghép gỗ không được mịn, hãy đừng mua cây đàn guitar ấy. Giữ cây đàn guitar đứng thẳng và hãy nhìn xuống dọc theo cần đàn. Bàn phím có thể phẳng  hoặc hơi cong nhẹ về hai bên cạnh, nhưng nếu nó nhìn không đều đặn, cần đàn có thể bị vặn, xoắn  hoặc cong vênh. (Điều này thường gặp ở đàn guitar cũ hơn là đàn guitar mới). Nhìn từ bên cạnh, cần đàn cần phải nhìn thật thẳng. Bộ lên dây đàn cần phải làm việc thật trơn tru. (Điều này không phải là một nguyên tắc quan trọng, vì bạn luôn có thể thay nó một cách dễ dàng, nhưng điều này cho bạn một dấu hiệu để biết về nhà sản xuất cây đàn guitar ấy, liệu họ có làm nó thật cẩn thận và tỉ mỉ hay không).

    Bạn có cảm giác tốt không?

Đây là điều quan trọng nhất. Nó thậm chí còn quan trọng hơn là âm thanh của cây đàn guitar. Dù sao thì âm thanh của một cây đàn guitar ảnh hưởng lên thính giả của bạn khác với ảnh hưởng lên chính bạn. Điều bạn cần nhận thức được rõ ràng nhất là bạn cảm thấy như thế nào về cây đàn.

    Bạn có cảm thấy thoải mái với chiều rộng của cần đàn đó không?

Các đàn guitar khác nhau có chiều rộng cần đàn khác nhau. Đàn guitar cổ điển có chiều rộng cần đàn lớn. Đàn guitar điện thường có cần đàn hẹp. Hầu hết cần đàn của đàn guitar có dây đàn bằng thép (acoustic guitar) có chiều rộng nằm ở giữa khoảng của hai loại đàn kia. Nếu bạn có các ngón tay to dày, cần đàn rộng sẽ khiến bạn chơi dễ hơn. Nếu bạn có bàn tay nhỏ, cần đàn hẹp sẽ dễ chịu hơn.

    Các dây đàn có ở độ cao phù hợp so với phím đàn (fret) không?  

Hầu hết mọi người thích khoảng cách này thấp, nghĩa là các dây đàn khá gần với bàn phím đàn, như thế dễ chơi hơn.

    Thân đàn có kích thước, hình dáng phù hợp với bạn không?

Đây là điều mà rất nhiều người không chú ý tới. Nếu cây đàn guitar khá to và nếu bạn là người hơi nhỏ thì khi bạn chơi những cây đàn như thế, bạn sẽ cảm thấy không dễ chịu. Khi bạn ngồi ở tư thế thông thường chơi guitar, bạn cần phải có thể với tới lỗ thoát âm của đàn dễ dàng mà không cần phải vươn hay căng tay ra. Nếu bạn chỉ cảm thấy một chút khó chịu thôi thì khi bạn chơi cả bản nhạc, điều đó sẽ ảnh hưởng khá nhiều. Mọi người chơi đàn hay nhất khi họ cảm thấy thật sự thoải mái, thư dãn và dễ chịu. Nếu thân đàn có kiểu dáng hơi to không thật sự phù hợp với bạn, hãy thử tìm một cây đàn guitar nhỏ hơn.

Với các loại đàn guitar điện, bạn nhớ kiểm tra xem các nút vặn, chỉnh có ở các vị trí thuận tiện cho sử dụng không? Có một số loại đàn guitar thiết kế các nút vặn chỉnh đó ở các vị trí không thuận tiện, bạn có thể vô tình đập vào chúng trong khi bạn chơi đàn.

    Âm thanh của đàn có hay không?

Hãy đề nghị ai đó chơi cây đàn đó cho bạn, có thể là đề nghị người bán hàng hay một người bạn của bạn. Bởi vì cây đàn có tiếng hay khi bạn chơi không có nghĩa là nó hay với các thính giả. Tập trung vào nghe, bạn sẽ có cảm nhận chính xác hơn về âm thanh của cây đàn ấy. Thế nhưng, dĩ nhiên, nếu bạn thích thực sự thích âm thanh của nó, thực sự thích nó, thì cây đàn đó là tốt với bạn.

    Bạn còn cần gì nữa không?

- Vỏ đàn: hiển nhiên là một cái vỏ đàn cứng là tuyệt nhất. Vỏ đàn bằng giả da mềm không bảo vệ cho cây đàn nhiều lắm. Tuy nhiên, vỏ đàn mềm khiến bạn dễ dàng di chuyển.

- Dây đeo: Dây đeo làm cho bạn dễ dàng chơi hơn ở các tư thế khác nhau. Nếu mua dây đeo, bạn nên mua thêm cái khóa cho dây đeo nữa. Đàn guitar cổ điển thường không có khóa để móc dây đeo. Khoan lỗ để bắt vít cho dây đeo cũng có thể ảnh hưởng phần nào đến chất lượng âm thanh nếu không khéo léo. Bạn nên hỏi người bán hàng hoặc người sản xuất đàn về việc đó.

- Dụng cụ lên dây đàn: Vì bạn là người mới bắt đầu, bạn nên mua dụng cụ lên dây điện tử cho chuẩn hoặc "kèn" mẫu (pitch pipe) để có thể lên dây cho đàn dễ dàng hơn.

- Dây đàn: Dây đàn đang có trên cây đàn guitar khi bạn mua đàn có thể đã được căng từ khá lâu. Bạn cần phải thay dây đàn.

- Khảy đàn (Miếng Plastic nhỏ hình tam giác dùng để gảy đàn): Hãy mua thật nhiều. Bạn thế nào cũng sẽ vô tình làm mất bớt chúng. Để bắt đầu chơi đàn, bạn hãy chọn nhiều loại với nhiều cỡ, nhiều loại hình dáng, và độ dày khác nhau rồi thử chơi đàn bằng tất cả các loại đó. Hãy tìm xem loại nào phù hợp với bạn nhất.

- Sách đàn: Bên cạnh việc học đàn với thầy dạy đàn, bạn cũng nên mua vài quyển sách dành cho người mới bắt đầu chơi guitar. Các quyển sách đó có các bản nhạc đơn giản nhất. 




Cách chọn đàn Piano cũ không bị hớ -
Cách chọn mua đàn Organ ưng ý nhất
Cách chọn dàn âm thanh tốt nhất cho gia đình bạn
Cách chọn dây đàn Guitar tốt nhất
Cách chọn mua đàn Piano tinh ý nhất
Cách chọn kèm Harmonica kinh nghiệm
Cách chọn giấy dán tường phù hợp với phong thủy
Cách chọn main cho máy tính kinh nghiệm

 

(ST)


                                                                                     

Hỏi đáp, bình luận, trả bài:
*địa chỉ email của bạn được bảo mật

Hot nhất
Top xink
Bộ sưu tập
Chợ xink
Thanh lý