Ca sĩ chuyển giới BB Phụng

seminoon seminoon @seminoon

Ca sĩ chuyển giới BB Phụng

18/04/2015 06:11 PM
396

BB Phụng không là cái tên xa lạ trong làng giải trí Việt. Nhiều năm trước, khi còn lấy nghệ danh Y Phụng, BB Phụng đã tạo được tiếng vang. BB Phụng cũng không phải là ca sĩ chuyển giới đầu tiên của làng giải trí, đã có Ái Xuân, Cindy Thái Tài…

Nhưng bao giờ cũng vậy, mỗi thân phận là một câu chuyện khác nhau. Đặc biệt là với những người như BB Phụng. Hành trình để đi tìm lại chính mình không đơn giản chỉ là hãy cứ đi rồi sẽ đến. 1. Tháng Chạp, dễ xao xác lòng người. Có lẽ vì vậy, mà câu chuyện giữa tôi và BB Phụng gần gũi hơn là buổi trao đổi giữa nhà báo và nhân vật. BB Phụng dáng người cao, hình thể rất chuẩn, mặc áo sơ mi đen, quần jeans xanh, đi giầy cao gót, đeo kính mát bản to. Khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, mái tóc được chăm chút cầu kỳ…


Chang duong dai cua ca si chuyen gioi BB Phung


BB Phụng vừa kết thúc live show đầu tiên của chị ở sân khấu 126 với tên gọi "15 năm - một chặng đường". Live show tạo được tiếng vang lớn, thấy chị có vẻ vui mừng lẫn phấn khích. Sau live show, chị phải đi miền Tây giải quyết công việc. Khuya về lại Sài Gòn, thì trong ngày đấy đã ngồi với tôi.

Phụng dân Sài Gòn gốc, nhà ở ngay quận 1, là con út trong gia đình có 10 anh chị em. Bố Phụng có cái gara ôtô, nên đời sống kinh tế tương đối dư giả.

Phụng kể, cả nhà cưng Phụng như cưng trứng mỏng. Phụng muốn gì được nấy. Hỏi Phụng là, năm bao nhiêu tuổi, Phụng bắt đầu nhận ra giới tính thật của mình. Phụng trả lời, Phụng không để ý đến chuyện đó đâu. Bởi lẽ, mọi thứ diễn tiến theo đúng nguyên tắc của tự nhiên. Mà ngày trước, mẹ Phụng thương Phụng, nên mỗi lần bà may hay sắm cho mình cái áo mới, bao giờ cũng kiếm cho Phụng một cái áo y chang vậy.

Chuyện này cũng lạ, bởi trước khi gặp BB Phụng, tôi đã ngồi với rất nhiều người chuyển giới khác. Người nào cũng có một tuổi thơ buồn chán và khép kín.

Thế nên, chuyện giới tính Phụng không quan tâm là điều may mắn của Phụng. Phụng chơi với bạn bè trong khu phố cũng vậy, hoàn toàn không có sự nghi kị, cũng chẳng có gì là xa cách.

"Không lẽ, khi Phụng đi học, bạn bè Phụng không cảm thấy khác lạ đối với Phụng?", tôi hỏi. "Khác lạ gì đâu, Phụng là con gái mà. Từ nhỏ, Phụng đã là con gái rồi. Còn cái chuyện con gái trong một cơ thể con trai, thì có gì quan trọng đâu", Phụng đáp.

Phụng học đến năm lớp 10 thì nghỉ hẳn. Phụng nghỉ học chỉ đơn giản là bởi, tự dưng Phụng thích kiếm tiền. Tôi nhớ, có lần ca sĩ chuyển giới Cindy Thái Tài nói nửa đùa nửa thật với tôi rằng, tạo hóa bất công với những người như Cindy Thái Tài, nên bù lại, tạo hóa cho họ khả năng kiếm tiền rất tốt. Mang chuyện này ra hỏi Phụng, Phụng cười cười gật đầu thay cho lời đáp.

Phụng nghỉ học, đi phụ ở một tiệm làm tóc, kiểu vừa học nghề vừa làm kiếm thêm. Vậy mà, khách hàng của Phụng lại rất đông. Phụng khéo tay hồi nào chính Phụng cũng không biết đến.

Như khi Phụng đi bưng bê ở quán ăn. Cứ đi ra đi vô khu chế biến thức ăn, để ý đầu bếp chính pha chế một chút. Đến khi bếp chính đùng đùng xin nghỉ làm, bà chủ năn nỉ đến khản giọng, bếp chính vẫn một mực giữ nguyên ý định. Ai cũng hiểu, đầu bếp chính quan trọng với một quán ăn đến mức nào. Bà chủ tâm sự với Phụng về sự băn khoăn này, Phụng đề nghị: "Hay cô để con thử coi sao!". Và, Phụng đã làm rất tốt. Quán vẫn không mất khách, Phụng có thêm nghề mới.

Hình như với những người như Phụng, chuyện nữ công gia chánh như may vá, thêu thùa, nấu ăn, vấn tóc… là những chuyện thuộc về thiên bẩm. Thấy ai làm cũng tốt.

Năm gần hai mươi tuổi, Phụng rời Sài Gòn, theo đoàn hát.

2. Đoàn hát của Phụng là đoàn tạp kỹ, chuyên dựng bạt ở những bãi đất trống biểu diễn ca nhạc miễn phí có kèm theo vài trò chơi trúng thưởng. Có nơi, gọi những đoàn hát ấy là hội chợ lôtô, một hình thức giải trí rất phổ biến tại miền Nam.

Ở đoàn, Phụng mới bắt đầu cảm nhận được sự tủi phận của những người trót sinh ra kiếp "phận liễu mình tùng". Phụng nhỏ tuổi hơn, nên Phụng gọi những người giống mình là chị.

Phụng kể, có chị khi bị gia đình phát hiện chuyện chỉ mê đàn ông, không mê phụ nữ, bố chị giận đánh chị nhiều đến mức bấn loạn. Thấy những trận đòn không làm chị tỉnh người, ông nghi chị bị ma ám nên mời thầy pháp về trục ma. Thầy pháp trục ma theo cách quái đản, trói ngược hai chân chị treo lủng lẳng ở cành cây trước nhà và… đánh.

Hàng xóm thương chị, lén cắt dây. Chị bỏ trốn theo đoàn hát, xin làm chân bán vé lôtô mỗi đêm để kiếm tiền sinh sống.

Một chị khác, gia đình cấm cửa khi biết chị là dân đồng tính. Chị về với đoàn hát như là cùng đường kiếm tìm hy vọng. Chị chi tiêu dè sẻn, có được đồng nào là chắt chiu đồng ấy, để rồi khi có được kha khá tiền, chị nhờ Phụng mang về gửi cho mẹ chị uống thuốc. Chị không dám về căn nhà của mình nữa, chị sợ ba mẹ chị đau lòng, sợ hàng xóm đàm tiếu, sợ cả những tủi hổ của thân phận mình…


Chang duong dai cua ca si chuyen gioi BB Phung


Trở lại chuyện của Phụng. Phụng theo đoàn hát ít lâu, thì được lên kép chính. Mỗi đoàn hát bao giờ cũng cần một kép chính, người có thể níu khán giả lại cho đoàn. Phụng được bầu show của đoàn cưng đến mức, bố trí phòng cho Phụng ở riêng, có người nấu ăn riêng…

Phụng đi suốt, đi từ miền Tây cho đến cao nguyên, từ miền Nam ngược xuôi ra miền Trung. Đi biền biệt, một hai năm mới về nhà một lần. Về lần nào, mẹ Phụng cũng ôm chầm lấy Phụng khóc nức nở. Thời đó, lấy đâu ra cái điện thoại di động để liên lạc hỏi thăm.

Duy có lần, Phụng theo đoàn diễn ở thành phố Đà Nẵng, Phụng có mời mẹ Phụng ra nghe Phụng hát. Đó là lần duy nhất người đàn bà ấy thấy con mình biểu diễn trên sân khấu. Để rồi vài tháng sau, khi Phụng đang diễn ở Huế thì nhận được tin mẹ mất.

Phụng nói là thời điểm ấy, Phụng đã mua được điện thoại di động. Nhưng sóng chập chờn, lúc có lúc không. 4 giờ sáng, điện thoại đổ chuông báo có cuộc gọi, màn hình hiện lên số điện thoại nhà của Phụng. Phụng đã lo sợ… Sóng yếu, nghe câu được câu mất, Phụng chân không chạy tất tả ra một quãng xa mới nghe được chị mình nói "Phụng ơi, má mất rồi". Có nỗi buồn lặng theo cỏ ướt dưới chân. Phụng về Sài Gòn, mẹ Phụng đã nằm trong áo quan, nhưng chưa đậy nắp. Bà muốn được nhìn thấy Phụng lần cuối, dẫu chỉ là cảm nhận trong tâm linh.

"Rồi khi nào thì Phụng đi tìm lại chính mình?", tôi hỏi. "Phụng nhớ là khoảng năm 1998", Phụng trả lời.

Những người trong giới của Phụng đồn rằng, ở Thái Lan y học của họ tiên tiến có thể giải phẫu để đàn ông thành phụ nữ. Phụng dò hỏi thông tin, rồi quyết định sang Thái.

Nữ ca sĩ chuyển giới Ái Xuân làm hướng dẫn viên cho Phụng. Trước đó, Ái Xuân đã một mình lặn lội sang Thái để đi tìm lại chính mình. Đi cùng Phụng và Ái Xuân, còn có một người khác.

Không ai trong số họ biết tiếng Thái hoặc tiếng Anh, mà Băng Cốc thì mênh mông lắm. Ái Xuân cũng chỉ biết đến Băng Cốc, lấy phòng khách sạn và dắt Phụng cùng chị bạn kia đến bệnh viện.

Đầu tiên là tiêm hoóc-môn, rồi mới bắt đầu giải phẫu. Bác sĩ không gây mê, chỉ gây tê. Phụng cảm nhận được da thịt mình bị xé, tách rời theo từng đường dao phẫu thuật. Mổ xẻ da thịt nào mà không đau đớn, nhưng hy vọng vào một ngày được làm phụ nữ đủ sức để át đi những đớn đau đó.

Tuy nhiên, như vậy đã hết đâu. Phụng kể rằng, không phải ai cũng may mắn như Phụng. Có những người sau khi chuyển giới, đã mất đi hoàn toàn ham muốn chăn gối. Họ sống như cây cỏ, họ bức xúc, họ ức chế, họ biến thành con người khác. Đây chính là một trong những nguy cơ tiềm ẩn đối với người quyết định nhờ đến phẫu thuật để chuyển giới.

Ít nhiều bạn bè của Phụng lâm vào bi kịch đó. Họ nói với Phụng thương lắm, họ bảo, chỉ cần cho họ lại cảm giác ham muốn một ngày thôi, rồi họ chết cũng được. Nhưng, ước mơ nào không để lại những nuối tiếc. Bởi khi không thể làm được việc gì đó, thì người ta mới cần đến sự viện trợ của điều ước.

Tôi không biết lần đầu tiên trong phòng tắm, sau khi vết thương đã lành lặn, với một cơ thể đã là phụ nữ hoàn toàn, Phụng sẽ như thế nào. Phụng mỉm cười, rất mãn nguyện. Phụng nói, cứ như trong giấc mơ, hạnh phúc không thể nào kể xiết.

Với những vị bác sĩ đã giúp những người như Phụng chuyển giới, họ trở thành ân nhân lớn nhất của cuộc đời. Họ như là người tái sinh cho Phụng thêm một lần nữa. Mọi thứ, không chỉ đơn thuần là bỏ tiền ra phẫu thuật rồi thôi.

3. Chúng tôi bắt đầu nói với nhau về tình yêu đầu đời của Phụng. Phụng còn nhớ tên của người đàn ông ấy, nhưng thôi, nhắc tên để làm gì khi mà có khả năng anh đã có vợ, có con. Người đàn ông ở Kênh Cùng, thành phố Cần Thơ.

Lần đó, Phụng diễn ở Cần Thơ. Khi Phụng đang trình diễn, anh ấy lên tặng hoa. Sau buổi diễn, anh mời Phụng đi ăn. Chuyện thương yêu diễn ra chỉ đơn giản có vậy.

Phụng, một khi đã yêu là yêu đến cuồng nhiệt. Yêu đến mức không biết mình là ai, yêu bao nhiêu thì ghen cũng khủng khiếp bấy nhiêu. Người đàn ông ấy cũng yêu Phụng. Yêu đến độ, xách va ly, bỏ nhà theo Phụng. Phụng diễn ở đâu, là có mặt anh ở đó.

Yêu được gần hai năm thì mẹ anh tìm đến đoàn. Hôm đó, Phụng cùng anh đi chơi ở Rạch Giá (Kiên Giang). Bà tâm sự với một người chị cùng đoàn của Phụng là, con trai bà đã hứa hôn ở quê. Họ hàng hai bên đã giáp mặt nhau tính chuyện cưới xin, giờ anh bỏ nhà theo Phụng, họ không biết ăn nói với bên đàng gái ra sao.

Phụng nghe chị cùng đoàn kể lại. Phụng hiểu là Phụng nên làm gì. Thật ra, khi mới yêu anh, Phụng đã nghĩ đến điều này. Nhưng, nghĩ là một chuyện, đề nghị chia tay lại là chuyện khác. Có ai buộc lòng phải chia tay người yêu mà không đau đớn.

Phụng nói với anh, thôi anh về nhà đi. Em theo đoàn đi diễn chỗ này chỗ kia hoài, mà anh đi theo, không tiện. Ngày người đàn ông rời đoàn về quê, Phụng buồn mất ngủ quên ăn. Lúc nào, hình ảnh của anh cũng hiển hiện trong Phụng. Phụng nhớ đến cồn cào, Phụng muốn gặp anh đến mức quỵ ngã. Dẫu vậy, Phụng biết anh cần có một mái ấm thực sự. Phụng, không thể cho anh điều đơn giản ấy.

Sau này, Phụng có yêu một người nữa. Người ấy là con trai độc trong nhà, yêu cũng nhiều năm. Như một kịch bản được lặp lại, Phụng là người chủ động chia tay. Để rồi đến nay đã chia tay được ba năm, nhưng đến ngày giỗ của ba má Phụng, anh vẫn cặm cụi chạy xe từ Tiền Giang lên Sài Gòn, thắp cho ba má Phụng một nén nhang, để gặp Phụng nói những lời thăm hỏi.

Phụng tâm sự rằng, Phụng chưa một lần đặt chân đến nhà của người yêu. Đơn giản thôi, Phụng biết là người yêu Phụng chấp nhận Phụng không có nghĩa là gia đình người yêu của Phụng cũng thương Phụng. Và Phụng không muốn họ phải khó xử.

Hỏi Phụng, giờ Phụng có yêu ai không (!?). Phụng trả lời, giờ Phụng chỉ đi hát thôi, không nghĩ gì đến tình cảm nữa.

Có khi, đổ vỡ hai lần đã khiến Phụng không còn nghĩ nhi���u đến cái hạnh phúc mà mình luôn luôn khát khao.

Ca sĩ Hoàng Đăng Khoa, người giúp Phụng rất nhiều trong việc ca hát, nói với tôi rằng, anh muốn xây dựng hình tượng của Phụng là một ca sĩ thực thụ, hút khán giả bằng giọng hát. Chứ anh không muốn, khi Phụng xuất hiện trên sân khấu, Phụng chỉ gây tò mò cho khán giản vì Phụng là ca sĩ chuyển giới.

Tôi có nói với Hoàng Đăng Khoa rằng, đôi khi cảm giác của anh vậy thôi. Vì tôi đã nghe Phụng hát, Phụng hát rất hay. Hơn nữa, chỉ riêng việc đủ sức cho chặng đường đi tìm lại chính mình, BB Phụng đã tạo được thiện cảm trong lòng người hâm mộ.

Cuộc đời, lắm lúc như trò đổ xúc xắc. May mắn thì đạt được số điểm cao. Xui rủi, thì ngậm ngùi với số điểm thấp.

Mấy ai đủ sức để đổ lại một ván xúc xắc như BB Phụng (?!). Dẫu, nụ cười của chị thấp thoáng có nỗi buồn

(Theo: http://vietbao.vn/Van-hoa/Chang-duong-dai-cua-ca-si-chuyen-gioi-BB-Phung/75317523/181/)


Trong một buổi Cà phê Thân hữu & Hát với BB Phụng vào chiều 26/11/2011, tại Cà phê Pa Pa (Số 6B Công trường Quốc tế, Q.1, TPHCM) vừa qua, nhiều khách mời đã đặt câu hỏi ấn tượng khi đến giao lưu với ca sĩ BB Phụng như: BB Phụng đã làm được những gì trong 15 năm qua? Vì sao vào nghề ca hát 15 năm mà bây giờ mới dám xuất hiện một mình trên sân khấu? Một ca sĩ chuyên nghiệp mà sao không có một đĩa riêng cho mình trong ngần thời gian ấy? Vì sao lần đầu làm liveshow mà lại tự đặt một dấu “?” lớn ngay trong chủ đề: BB Phụng – 15 năm 1 chặng đường?


Nữ ca sĩ BB Phụng

Trước những câu hỏi “hóc búa” như thế, BB Phụng vẫn bình tĩnh mỉm cười, cho biết điều quan trọng nhất của một người ca sĩ thực sự phải biết mình đang ở đâu vào những giai đoạn nào? Phụng không chạy theo “số lượng” hay thời gian mà chú tâm vào “chất lượng” hơn, nên quãng thời gian 15 năm vừa qua cũng chỉ là một chặng đường để Phụng tự nhìn lại, tự đánh giá mình, cũng như những lời nhận xét từ phía khán giả trong liveshow sắp tới sẽ diễn ra tối 15/12/2011, tại SK Ca nhạc 126 CMT8, Q.3, TPHCM.  


BB Phụng “được gì và mất gì?”

Đối với một ca sĩ chuyên nghiệp, 15 năm đã đủ “chín muồi” để tự khẳng định mình cũng như nhìn lại một chặng đường đã qua: được gì và mất gì? Nhưng trong tâm hồn người ca sĩ thực thụ, họ không đặt nặng chuyện “cân đong đo đếm giữa sự được hay mất”, mà điều quan trọng nhất là họ còn giữ được cảm xúc mãnh liệt với tình yêu nghệ thuật để tiếp tục phục vụ cho khán giả và làm đẹp cho đời hay không? Đặc biệt, trường hợp những ca sĩ “thay hình đổi dạng” (chuyển giới) lại càng phải chấp nhận nhiều nỗi đau lòng để hòa nhập cuộc sống, vươn lên trong nghịch cảnh… mang tiếng cười lên sân khấu.

Cô chấp nhận nhiều nỗi đau lòng để vươn lên trong nghịch cảnh


BB Phụng cũng thế, cô đã dấn thân vào nghề ca hát 15 năm nay (tên thật Nguyễn Thanh Phong, hơn 4 năm về trước từng lấy nghệ danh Y Phụng), được nhiều fan ở các tỉnh miền Trung và miền Tây Nam Bộ nhiệt tình ủng hộ. Hiện nay, cô đang kết hợp với Công ty CP Giải Trí Đêm Sài Gòn tổ chức một liveshow đầu tiên: BB Phụng – 15 năm 1 chặng đường?, sẽ khai mạc lúc 19h30, tối Thứ 5 ngày 15/12/2011, tại Sân Khấu 126 Cách Mạng Tháng Tám, Q.3, TPHCM. 

Là một người cầu toàn nên BB Phụng rất mong nhận được mọi sự góp ý, chia sẻ kinh nghiệm của các anh chị em nghệ sĩ, đồng nghiệp đi trước… để ngày ra mắt liveshow sắp tới của cô được hoàn thiện nhất, không phụ lòng mong đợi, thương mến của khán giả khắp nơi.

BB Phụng muốn mang nụ cười lên sân khấu

BB Phụng tâm sự: “Cũng như bao ca sĩ lâu năm trong nghề đều mong muốn làm liveshow để đánh dấu một chặng đường ca hát của mình. Có người hỏi vì sao tôi phải đợi đến 15 năm mới dám thử sức một mình, hay tại sao tôi đặt ngay một dấu hỏi (?) lớn trong chủ đề liveshow đầu tiên 15 năm 1 chặng đường ?


Đối với tôi, trong câu hỏi đã có sẵn câu trả lời. Từ nhỏ tôi đã tự hỏi về thân phận giới tính của mình để rồi khi trưởng thành tôi đã tìm được lời giải đáp cho bản thân: chấp nhận đau đớn thể xác để được hoàn thiện trước mắt mọi người, được sống thật với chính cảm xúc, cá tính và tự mình làm chủ trong chuyện thay đổi số phận của chính mình! Mặt khác, vốn là người cầu toàn nên tôi phải chờ đợi đến hôm nay khi hội ngộ được các anh em thương và hiểu mình nhất như anh Hoài Linh, Hoàng Đăng Khoa… hết lòng hỗ trợ tôi mọi mặt, nên tôi phải có trách nhiệm “cầu toàn” nghiêm khắc với chính mình trong mọi khâu chuẩn bị để hôm trình diễn trong liveshow sao cho thật tốt nhất, mang lại niềm vui cho tất cả mọi người. Như tôi muốn gửi đến một thông điệp chính trong liveshow 15 năm 1 chặng đường?là: Hãy làm những gì chúng ta thấy đúng, hãy mang tiếng hát và nụ cười đến cho mọi người vì khi chúng ta cười thì cả thế giới cũng cười với chúng ta!”

Dự kiến, trong liveshow BB Phụng muốn chia sẻ niềm vui của mình đến cho các em khiếm thị ở Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu. Hôm đó, cô sẽ hát với một em khiếm thị ca khúc thật cảm động Em về đâu của một nhạc sĩ trẻ viết riêng tặng cho BB Phụng, sau đó cô gửi tặng đến các em khiếm thị một món quà hỗ trợ tinh thần là: 10.000.000 đồng.

BB Phụng muốn chia sẻ niềm vui của mình đến cho các em khiếm thị

Hy vọng đêm khai mạc liveshow BB Phụng - 15 năm 1 chặng đường? (vào tối 15/12/2011- tại Sân khấu 126 CMT8), cô sẽ cùng với những người nổi tiếng trong giới showbiz như: Anh hai Hoài Linh, NSƯT Hồng Nga, NSƯT Vũ Linh, Bình Tinh, Khánh Phương, Quách Thành Danh, Lâm Chí Khanh, Quách Tấn Du, Hoàng Đăng Khoa, Lương Thế Thành, Bá Thắng, Hòa Hiệp,Gia Bảo,bé Nguyễn Huy… mang đến cho khán giả một chương trình âm nhạc đa dạng, được dàn dựng từ nhiều tiết mục độc đáo. BB Phụng sẽ hóa thân thành nhân vật chánh diện Cô Long với Dương Quá (Bá Thắng thủ vai) trong nhạc phim Thần Điêu Đại Hiệp, hoặc nhập vai phản diện nữ tướng cướp trong trích đoạn cải lương Lệnh Truy Nã (Soạn giả: Đăng Minh). Không những thế BB Phụng còn có khả năng “cất cánh thành một nàng chim trời” vừa bay lượn trên không trung, vừa biến tấu thành những giọng ca trầm bổng, từ nhạc dance sôi động, nhạc trữ tình lãng mạn cho đến cải lương, nhạc cổ trang qua một số ca khúc tiêu biểu: Giấc Mơ Thiên Đường (Nhạc sĩ Thái Khang), Em Về Đâu (Nhạc sĩ Nguyễn Lê Việt Hùng)… Đặc biệt, trong liveshow, danh hài Hoài Linh còn sáng tác riêng một vở bi – hài kịch về “giới tính thứ 3” thật cảm động như tái hiện lại một phần cuộc đời của những người như BB Phụng (Nghệ sĩ Hoài Linh, “má” Hồng Nga sẽ diễn xuất chung với BB Phụng trong vở bi - hài kịch này).


Ca sĩ Giao Linh


Nghệ sĩ Hồng Nga

Danh hài Hoài Linh


Nghệ sĩ Vũ Linh


(Theo: http://www.nhaccuatui.com/blog/fKZHQfUuXDbj/bb-phung-lam-duoc-gi-qua-15-nam-ca-hat.html)




Hỏi đáp, bình luận, trả bài:
*địa chỉ email của bạn được bảo mật

Hot nhất
Top xink
Bộ sưu tập
Chợ xink
Thanh lý