Ý nghĩa của hoa xuyến chi

Hoaibui2395 Hoaibui2395 @Hoaibui2395

Ý nghĩa của hoa xuyến chi

18/04/2015 08:07 PM
4,718

Những cơn mưa cuối  mùa lất phất. Vạt cỏ cựa mình. Màu xanh non tơ e ấp trải dài ven con dốc xui mắt người cứ dõi theo. Cảm giác êm đềm thấm cả bước chân. Tôi đi về phía ấy, đau đáu một cái nhìn. Cánh chim bay lạc ngỡ như đánh rơi niềm mơ ở phía chân trời. Lối đi ven đồng mọc đầy hoa dại. Những bông hoa bé xíu hồn nhiên phô phang nét dung dị, lặng lẽ giữa trời.

Kết quả hình ảnh cho xuyen chi


“Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi con người biết ước mơ”. Đề văn không khó. Trong lớp có tiếng rì rầm nói cười rồi trầm xuống. Các em chìm trong ý nghĩ riêng tư, trang giấy kín chữ. Ước mơ thầm lặng được tỏ bày sau khi luận về ý nghĩa cuộc  đời. Mỗi  bài luận mở ra thế giới lấp lánh sắc màu. Màu vàng của nắng, lung linh ánh sao trời. Màu xanh của lúa, dập dềnh sóng trùng khơi. Gần gũi và xa xôi… Có duy nhất bài viết chẳng biểu thị đồng tình hay phản đối, giọng tự sự hơn là nghị luận. Tôi thoáng nghĩ: em không có ước mơ hay không dám ước mơ? Lúc trả bài, tôi nói như mình đang làm bài bằng những lời có cánh. Phía cuối lớp, em cúi đầu, tóc rũ xuống không đủ che một cái nhìn bối rối, đẫm ướt. Chưa lúc nào tôi nhận được một bó hoa như thế. Những bông hoa không tên, đủ màu, đủ cỡ. Có bông tròn như bi ve, có bông xinh tựa hoa tai, lại có nhiều đóa li ti đan xen. Nhỏ nhắn, nhu mì, chúng được bọc trong tờ giấy bóng gói vụng về. Lại không tên người gửi. Tôi cầm lên, đặt xuống, bâng khuâng. Cắm vào bình đặt nơi kệ sách. Một tờ giấy nhỏ kẹp ở trong rơi xuống. Nét chữ không đẹp, hơi mềm yếu nhưng rõ ràng. Lời bộc bạch cũng là lời xin lỗi làm tôi thảng thốt. Nhìn lọ hoa ngộ nghĩnh đáng yêu. Tôi đang hình dung ra gương mặt người học trò.

Gió lào xào trong tàn cây sộp trước sân trường níu tôi trở về. Có phải tôi đang nói với riêng em hay là em tự cảm nhận? Trang sách mỏng rung nhịp bao phận đời. Tiếng cười giòn tan trong nắng ấm ươm vàng mỗi sớm mai hay giọt nước mắt thầm rơi loáng vỡ bóng mưa chiều. Em chưa biết lối đi ngay dưới chân mình. Màu áo trắng ngã vàng, đường khâu hở vai xoáy vào lòng tôi một cảnh ngộ. Nhiều khi vô tình lại hóa vô tâm. Câu hỏi cứ lửng lơ khi nhìn cái dáng ngồi khép nép giữa đám đông bạn bè mà như một cõi riêng…

Kết quả hình ảnh cho xuyen chi

…Không biết tôi đã vui thế nào khi thấy nụ cười của em nơi cửa lớp. Lời em viết trở dậy thầm thì bên tai. Cái nhìn trầm tĩnh trong suốt. Cánh tay đã đưa cao trả lời câu hỏi của cô giáo trong mỗi tiết học. Sự thay đổi có phải từ buổi sáng cùng niềm mơ hôm ấy? Ước mơ không có tuổi, đều chia cho mọi người. Nguồn ánh sáng kỳ diệu dẫn lối vào đời vẫn cháy đâu đó. Sau cơn mưa, cầu vồng bảy sắc lấp lánh một góc trời. Thắp niềm tin trong em, với tôi, là niềm hạnh phúc. Tôi đã chăm chút từng lời phê mỗi bài luận của em. Không chỉ là chuyện chữ nghĩa văn chương, ngôn từ lắm khi nâng đỡ tâm hồn con người. Em và tôi đều cần “nơi tựa”... 

Mưa tạnh từ lâu, chút nắng yếu ớt rải vàng lưu luyến trước khi về trời. Mắt tôi dừng lại ở một vạt hoa. Cành thấp cành cao chao nhẹ đùa vui trong gió mơn man. Ồ, phải rồi, trong bó hoa tặng tôi, có nhiều bông hoa này đây. Năm cánh màu trắng nở tròn như đồng xu xoay quanh nụ vàng thắm. Chúng cứ đong đưa nụ cười duyên đẹp đến nao lòng. Sao bấy lâu nay mình chẳng để ý tặng vật của trời dù có thể nhìn thấy khắp nơi. Loài hoa thật kỳ lạ có thể mọc bất cứ chốn nào. Giữa vùng sỏi đá khô cằn, vô vàn bông hoa cứ vượt lên không dễ tàn lụi. Hồn nhiên khoe mình giữa nắng hạ chói chang, đắm chìm trong những cơn mưa xối xả mùa đông. Trong hơi lạnh buốt, hoa cứ nở bung tràn trề sức trẻ. Lặng lẽ sống hết mình giữa tất bật đời thường, mặc người thờ ơ. Hoa hồng đài các thay lời tình yêu, hoa huệ trắng trong gợi lòng thành kính, hoa ly kiêu sa tỏ bày bè bạn... Những bông hoa trắng sữa không chọn cho mình chỗ đứng nào và cũng chẳng nói với ai điều gì. Người ta hững hờ nhắc đến hoa cúc dại, hoa đường tàu... Không, đó là hoa xuyến chi. Cái tên đủ làm xao xuyến lòng người.

Nâng nhẹ một bông xuyến chi, tôi nghĩ đến em. Em là loài hoa ấy. Con trai mà sánh với hoa, hẳn không phải - cậu học trò nhỏ của tôi. Nhưng với tôi hoa xuyến chi cứ vượt lên dông gió trải lòng rủ nắng xuân về…

Phải! Loài hoa ấy nào đâu có đẹp?
Loài hoa ấy nào đâu có tỏa hương?
Loài hoa ấy mộc mạc thế thôi! Giản đơn thế thôi!
Hoa ko sắc, hoa ko hương, hoa ko có gì ngoài sức sống mãnh liệt của nó. Nó sống là để chờ đợi, để níu kéo, để khao khát yêu thương và sự nâng niu...
 

Đã từng có ai 1 lần bước qua đám cỏ xuyến chi vì chút xao xuyến chưa? Hay sự là sự phủi đi phũ phàng với những hạt gai của loài cỏ ấy bám lên?
Chỉ có những loài côn trùng bị níu chân vì tiếng hát du dương của vẻ đẹp giản đơn của nó, chỉ chút xao xuyến rồi lại bay đi,....lại rũ bỏ

Kết quả hình ảnh cho xuyen chi

"Tại vì nó nào có đẹp đâu? Và nó còn bám lên cả quần áo nữa! rũ mải ko chịu đi! "
Ừ thì nó ko đẹp! Nhưng bạn có biết...
Loài hoa ấy cũng có những ước mong... Chuyện kể rằng ngày xưa, rất lâu rồi đã từng có 1 người con gái như thế: Nàng là 1 người con gái, 1 giọng hát du dương đủ làm ta say mê tất cả nhưng nàng ko hề xinh đẹp. NẾu ko muốn nói là nàng xấu xí.
Trong suốt quãng đời của nàng, chưa 1 lần nào nàng cảm nhận đc sự quan tâm nên nàng ko bao giờ hiểu quan tâm là gì? "Nó là gì vậy? Tôi ko biết!" Và nàng sống cả đời trong sự cô đơn lặng lẽ, bởi chính nàng cũng ko nhận ra mình đang cô đơn.


Và rồi cho đến khi có 1 người lữ khách đã say mê vì giọng hát của nàng, người ấy đến ở bên nàng, trò chuyện cùng nàng. Nhưng ko 1 lần nào người ấy đối diện với khuôn mặt ấy. Nàng ko bao giờ nhận ra điều đó! Nàng chỉ biết rằng, lần đầu tiên, lần đầu tiên nàng hiểu thế nào là đc quan tâm và nàng hạnh phúc.... Thời gian dần trôi, người lữ khách đã muốn ra đi...
Níu kéo!...Níu kéo làm sao 1 người lữ hành?
Níu kéo!...Níu kéo làm sao khi người ta ko muốn nhìn ta nữa?
Níu kéo...Sự níu kéo vô vọng,...biết vậy sao vẫn muốn níu...
 

Thời gian trôi, người con gái ấy đã hiểu thế nào là cô đơn...Người con gái ấy vẫn mong chờ, vẫn hy vọng sẽ có 1 ngày 1 người nào đó sẽ đến và dắt nàng ra khỏi SỰ CÔ ĐỘC. Thế nhưng, thời gian trôi, nỗi cô đơn ấy giết dần chính nàng, nàng héo khô như 1 bông hoa - 1 bông hoa xấu xí...


Nàng chết đi, trở thành 1 loài hoa. HOa ko đẹp, ko mĩ miều, ko thơm ngát như những loài hoa khác...Nhưng khóm hoa ấy cứ mãi sinh sôi, nhanh thật nhanh như muốn vươn ra để kiếm tìm hơi ấm. Mỗi khi ta vô tình bước qua những hàng hoa xuyến chi xanh ngắt pha những trắng, vàng của đóa
hoa nhỏ ta lại bị những hạt giống bám đầy trên áo, phủi mãi ko buông! mà nó nào có đẹp đâu? những hạt ấy chỉ mang 1 màu xấu xí! Nó cứ muốn níu kéo! Níu kéo ta mãi như như níu lấy bước chân người lữ hành.

Ừ thì hoa ko đẹp!
Ừ thì hoa ko thơm!
Ừ thì hoa chẳng có gì cả!

Mỗi đóa hoa mỏng manh, dễ vỡ, nhưng ko ai muốn nâng niu

Nào có ai muốn nâng niu những gì xấu xí....


Nhưng loài hoa ấy vẫn sống! vẫn khát khao tìm lại những hạnh phúc... Nếu ta chưa từng hiểu thế nào là hạnh phúc thì ta sẽ chẳng biết trân trọng nó. Nhưng vì đã biết mà mất đi nên loài hoa ấy mới mới khát khao tìm lại sự quan tâm dù chỉ mỏng manh, dù chỉ là cái phủi tay hững hờ với sự tồn tại của nó!

Kết quả hình ảnh cho xuyen chi

Trong nắng sớm, mỗi ngày, mỗi ngày, có những con người ở đâu đó vẫn đang chìm trong cô độc...
Mỗi ngày đều có những con người tìm mọi cách để đc quan tâm...
Sự níu kéo? Ta thấy ghét và ruồng bỏ nó...Nhưng có đôi lúc chính ta cũng muốn níu lấy những thứ vô hình...
Níu kéo....
Thì đã sao? Khát khao hạnh phúc đâu nào có xấu? Ta chỉ xấu khi ta tìm mọi cách để chiếm lấy niềm vui ấy! Nhưng loài hoa ấy chỉ níu kéo những điều tưởng chừng đơn giản như vậy...Có khó khăn lắm thay? Có đôi khi ta hững hờ phủ nhận nó, nhưng khi nó ko còn nữa ta mới thấy tiếc thương. Cái gọi là thời gian ko bao giờ trở lại. Chỉ 1 lần, 1 lần cũng khiến người ta mãi hướng đến để kiếm tìm... Vậy sao phải chờ nó qua mới níu kéo? Hãy nâng niu những gì ta đang có thì ta sẽ chẳng bao giờ hối hận dù ta có để vuột mất nó! Vì ta biết ta khác xuyến chi ở chỗ: ngoài níu kéo ta còn có thể bày tỏ tình cảm của mình. Với những người xung quanh...

Ngày xửa ngày xưa, ở vùng nọ có một người con gái rất xinh đẹp. Ai mới nhìn cô lần đầu thôi là không thể quên được khuôn mặt rạng ngời như ánh trăng rằm, nụ cười như hoa ban sớm, cảm giác như có thể xua đi những mệt nhọc và những u sầu của mọi người. Ánh mắt trong sáng của nàng khiến cả những chú chim không còn biết sợ người, ngày nào cũng đậu trước nhà nàng cất tiếng hót véo von. Vẻ đẹp của người con gái tuổi trăng tròn ấy không chỉ khiến những anh chàng trong vùng mà còn biết bao chàng trai ở những vùng lân cận muốn lấy nàng về làm vợ. Đã có bao người đến dạm hỏi cô - những anh chàng con nhà giàu tới nhưng bố mẹ cô đều không đồng ý vì họ muốn gả con gái cho một người quý tộc. Rồi như họ dự tính, một ngày kia có một người đàn ông cao to lực lưỡng, mặc áo nhung bào, cưỡi trên con tuấn mã cùng không ít nhưng người hầu mang lễ vật tới xin cưới nàng. Bố mẹ cô loá mắt trước số châu báu chàng rể mang tới và đồng ý cho cưới con gái ngay. Về phần Rain cô gái hiền dịu nết na xihn đẹp thì buồn rầu vì bố mẹ bắt ép cô lấy người đàn ông ấy. Không ai biêt được rằng cô đã đem lòng yêu Rom - một người làm của nhà Rain. Bố mẹ anh nợ gia đình Rain khoản tiền lớn nhưng không thể trả, thấy anh la người khoẻ mạnh nên nhà ấy đồng ý cho anh ở đợ để trả nợ dần. Rom cường tráng như một dũng sĩ nhưng khuôn mặt và nước da trắng cùng vầng trán rộng thông minh lại toát lên một vẻ đầy học thức. Anh khoẻ mạnh lại chịu thương chịu khó, làm việc quần quật cả ngày. Những khi anh làm chăn cừu trên những đồng cỏ xa thì Rain là người vẫn ngày ngày mang cơm cho anh. Cánh đồng cỏ từ lâu đã trở thành vùng trời riêng của hai người, họ tung tăng nô đùa, Rom hay thổi sáo cho Rain nghe, anh dậy cô chăn cừu, dậy cô làm chong chóng... Những lúc bên anh Rain luôn được cười ngây ngất. Ngày nào anh cũng tặng cô một bó hoa dại, những cánh hoa trắng mỏng manh như Rain vậy. Cô đón nhận những bông hoa trong niềm vui hân hoan như đón nhận tình yêu của anh vậy. Hai người tự lúc nào đã có tình cảm sâu nặng. Ngày nghe bố mẹ ép lấy chồng cô buồn lắm, hôm ấy cô không tới chỗ Rom mà chi lặng lẽ khóc trong phòng, cô biết bố mẹ không bao giờ chấp nhận Rom và cũng biết không thể làm họ thay đổi quyết định. Nhưng trái tim của cô đã dành trọn cho Rom. Vậy là ngày mai thôi cô phải xa anh, cô phải lấy một người lạ không một chút yêu thương. " Phải làm sao đây?" cả đêm hôm ấy cô chỉ nghĩ một câu như thế và khi trời còn đang tối thì người con gái nhỏ bé đã quyết định một điều rất liều lĩnh, cô chạy tới chỗ Rom.

- Ôi người yêu của em. Chỉ tới bình minh lên là người ta đã đến rước em về làm vợ. Chàng hỡi, phải làm sao đây?

Kết quả hình ảnh cho xuyen chi

Rom đã nghĩ sớm muộn gì thì chuyện ấy cũng xảy ra nhưng tim anh vẫn như đông cứng lại. Anh siết mạnh cô vào ngực mà trái tim như muốn vỡ vụn ra. Hai người chỉ còn biết khóc.

- Rain. Bố mẹ anh đã mất. Nếu em có thể tin anh có thể chấp nhận cuộc sống khổ cực cùng anh, anh nguyện ở bên em mãi mãi. Chúng ta hãy trốn tới một nơi thật xa em nhé?

Rain cũng đã định như thế trước khi tới và hai người quyết định chạy thật xa. Cuộc sống họ sang một trang mới.

Họ chạy tới một khu rừng. Rom dựng một ngôi nhà nhỏ bên suối. Ngày ngày anh đi săn và bắt cá còn Rain thì kiếm hoa quả và ở nhà nấu cơm đợi chồng về. Hai người đã có quãng thời gian hạnh phúc cho tới một ngày kía. Ở trong rừng có một nữ thần của các loài hoa. Vẻ đẹp của nữ thần có thể quyến rũ tất cả những người đàn ông. Nữ thần có vẻ đẹp vừa sắc sảo vừa mặn mà mê hồn người. Một ngày nọ nàng ta vô tình thấy Rom đang đi săn trong rừng. Trước vẻ cường tráng thanh tú của chàng nữ thần đã say đắm và quyết tâm có chàng bằng bất cứ giá nào. Vị thần khi yêu trở nên ích kỉ đến lạ. Nàng biến thành một con nai. Rom mải mê chạy theo con mồi và không biết đã lạc sâu trong khu rừng tự khi nào nữa và cuối cùng con nai đứng trước một toà lâu đài. Rom vô cùng sửng sốt và ngạc nhiên tại sao trong khu rừng tưởng không có người này lại mọc lên một toà lâu đài nguy nga tráng lệ đến như vậy. Chàng tò mò vào xem có ai không, càng sửng sốt hơn khi thấy đầu tiên là một phòng khách rộng thênh thang trải thảm đỏ và tất cả những đồ đạc trong căn phòng đều bằng toàn những bạc, vàng, ngọc thạch. Rom tò mò:

- Xin chào! có ai ở nhà không ạ?

Bỗng có một người ăn mặc bình thường, đầu đội khăn xếp có lẽ là người hầu chạy ra.

- Dạ thưa ngài, chủ nhân của tôi đang đợi ngài trong này ạ!

Chưa hết ngạc nhiên thì lại có tin có người đợi mình. Anh hơi lo lắng nhưng vẫn đi theo người đầy tớ. Vừa vào căn phòng thì bỗng có một người con gái xinh đẹp rạng ngời như hoa bước ra, nàng mặc một chiếc váy ren lấp lánh ánh vàng như nữ thần mặt trời hiện ra truớc mắt Rom.

- Xin chào công nương! Anh đưa tay ra ngực chào tôn kính.

- Ôi! xin chàng đừng khách sáo với em. Trước chàng em chỉ là một cô gái yếu đuối mà thôi. Em đã đợi chàng từ rất lâu rồi. Chàng hãy ngồi xuống đây để đôi ta nói chuyện tâm tình!

- Dạ thưa công nương. Tôi đi săn thì vô tình lạc tới đây, giờ cũng đã xế chiều xin cáo lỗi nàng ta còn phải về sớm, vợ ta đang đợi ta ở nhà!

- Chàng hỡi, ta ở trong toà lâu đài này đã lâu lắm, chàng là vị khách đầu tiên của em. Hôm nay em vui lắm, xin chàng đừng từ chối. Chàng hay ở lại thêm một lát cùng em uống chút rượu cho vui!

Nàng mời nhiệt tình và dù sao thi chàng cũng là vị khách đầu tiên nên không nỡ từ chối. Chàng đành ở lại. Nữ thần cho người bày yến tiệc, bao nhiêu là sơn hào hải vị mà chàng chưa từng thấy bao giờ. Rồi một đám nữ tì xinh đẹp ra múa hát. Đích thân nữ thần rót rượu mời chàng và họ say sưa trong các vũ điệu, Rom đã hơi say không còn nhớ Rain đang đợi chàng về nữa. Rồi tới khi trời đã tối hẳn thì chàng cũng say. Nữ thần dìu chàng vào phòng ngủ. Trước ánh mắt mê hồn âu yếm và bàn tay mơn trớn của nữ thần chàng như không còn nhớ mình là ai và đã cùng nàng ân ái. Trong khi ấy Rain ở nhà lo lắng cả đêm không chợp mắt, nàng định chạy đi tìm chàng nhưng rừng sâu biêt tìm đâu và lại sợ nhỡ Rom về mà không thấy mình lại lo lắng.Sáng ra khi tỉnh dậy Rom ngỡ như một giấc mơ nhưng mà chàng biết mình đã làm gì. Thấy có lỗi với Rain. Đúng lúc ấy nữ thần vào kéo chàng dậy:

- Chàng không mơ. Em hạnh phúc khi có chàng! Nàng áp đầu vào ngực Rom, quả thật chàng cũng thấy một cảm giác đê mê là lạ.

- Không. Ta xin lỗi. Ta đã không phải với nàng. Ta còn vợ nữa. Ta không thể. Ta...

- Em yêu chàng. Em không thể sống thiếu chàng. Chàng vẫn về với vợ nhưng hãy ngày ngày tới thăm em. Em rất cô đơn. Chàng không phải đi săn. Em có tất cả! nói rồi nàng khóc.

Không hiểu sao dù vẫn cảm thấy có lỗi với Rain nhưng trước những giọt nước mắt của nữ thần chàng không thể từ chối. Trước khi Rom về nữ thần đưa cho chàng một bông hoa hồng tươi thắm về tặng vợ. Khi về tới nhà thấy Rain đang ngủ gục trên bàn đợi mình Rain cảm thấy có lỗi. Chàng vuốt tóc vợ. Nàng tỉnh dậy ôm lấy chàng:

- Anh làm sao không? tại sao đêm qua anh không về. Em rất lo!

- Anh xin lỗi! Hôm qua mải đuổi theo con mồi anh bị lạc khi trời đã sẩm tối nên ngủ lại trong rừng. Rồi chàng rút bông hoa trong ngực ra:

- Anh yêu em lắm!...

Những ngày sau đó ngày nào Rom cũng đi săn nhưng thực tế là chàng tới chỗ nữ thần. Họ lại say sưa trong men rượu men tình. Và mỗi chiều trước khi Rom về ngoài những con thú nữ thần không quên đưa cho anh một thứ gì đó.

Khi thì:

- Anh đã gặp một thương nhân và ông ta đã đồng ý đổi bộ chiếc váy này lấy con nai!

Chiếc váy trắng thêu kim tuyến lấp lánh và điểm thêm mấy bông hoa trước cổ trông mới thướt tha làm sao. Rain nhìn chiếc váy lộng lẫy vô cùng thích thú. Cô vui vì chàng luôn quan tâm tới nàng. Ngày sau, Rom lại mang cung vào rừng rồi tới chỗ nữ thần. Khi về chàng mang theo chuỗi hạt xoàn.

- Em ơi. anh về rồi. Hôm nay người thương nhân đổi cho anh này. Ông ấy còn bảo nếu có nhiều thú rừng thì sẽ đổi được nhiều thứ nữa em ạ.

Chuỗi hạt xoàn nhỏ hơi biếc xanh lấp lánh trên cổ gầy cao làm rain càng thêm quý phái. Rain như mọi ngày chạy ra ôm lấy cổ chồng và đón nhân món quà không một chút nghi ngờ. Cứ thế mỗi ngày sau khi vui vẻ từ chỗ nữ thần về Rom không quên mang về cho Rain những của ngon vật lạ, châu báu, cùng những tiếng yêu thương tha thiết. Tất cả những thứ Rom đem lại cho Rain đều đẹp, đều lung linh như tranh vẽ. Cô vui vẻ đón nhận không phải vì những món quà đắt tiền mà đó là sự thể hiện tình yêu tha thiết của Rom. Rồi một ngày kia như thường lệ nữ thần lại đưa cho Rom mang về một vật. Đó cũng là món quà cuối cùng mà anh có thể dành cho vợ. Rom cầm chiếc gương nạm ngọc ấy về nhà. Nhưng không hiểu sao lần này sau khi đón nhận món quà của chồng cô không cười nói líu lo như mọi hôm. Rom thấy lạ nhìn vợ đang trân trân nhìn vào gương chàng cũng nhìn vào xem thì... Tất cả sự thật phơi ra trong gương, Rom không giải thích được gì và thật ra cũng không có gì để giải thích nữa, tất cả... Rom lạc tới toà lâu đài, những ngày vui vẻ với nữ thần và cả những lời ngọt ngào với Rain. Cô không thể khóc. Trời đất như sụp dưới chân cô. Tim cô vỡ vụn. Rain chỉ còn biết chạy và chạy, cô không biết mình đi đâu chạy mãi... Rom hối hận nhưng tất cả đã muộn. Anh chạy tìm Rain. Chạy mãi tới khi không còn sức lực nữa cuối cùng anh ngồi lại bên bìa rừng thì... một khóm hoa trắng nở rộ những bông hoa nhỏ mỏng manh những bông hoa mà ngày xưa anh vẫn ngày ngày tặng cho Rain bé nhỏ. Tất cả đều tan biến và thứ còn lại trong tất cả của Rain là những bông hoa trắng ngày xưa - hoa xuyến chi...

Kết quả hình ảnh cho xuyen chi

Ngay từ khi mới 21 tuổi, tôi đã có dự định viết hẳn một truyện ngắn (oai chưa!) về loài hoa đồng nội, bình dị này - Hoa Xuyến Chi. Tiếc thay, những trang bản thảo viết bằng bút chì ấy đã lẫn chìm trong mớ công việc của ngày mới ra trường, đi làm. Nhưng cái hình ảnh những bông hoa trắng bé xinh xâu chuỗi lại thành vòng hoa, đội lên đầu nhau trong trò chơi cô dâu chú rể ngày ấy, trong tôi không một phút giây phai mờ.

Theo tử điển mở bách khoa Wikipedia thì Xuyến Chi là một loài thuộc họ cúc. Cây xuyến chi thuộc dạng hoang dại mọc ở những nơi không gian thoáng. Cây cao chừng 0,3m đến 0,4m. Cành rậm thường mọc theo từng nhóm. Vào mùa xuân có hoa, sau đó các nhụy hoa có hạt trong mỗi nhụy, đầu nhụy có các múi gai. Các nhụy này di chuyển theo gió hoặc có một con vật, cả con người các nhụy này có các múi gai bám chặt vào. Di chuyển đến những nơi gặp điều kiện thuận lợi thì sinh trưởng tiếp theo.

Trong tiếng Việt, đôi khi có sự nhầm lẫn hoa này với hoa cứt lợn (ngay cả 01 bạn ghi những dòng cảm nhận đầu tiên trong blog này cũng gọi vậy) Oe..oe.., buồn tôi chưa! Nhưng không sao, Xuyến Chi trong tôi, vẫn luôn là loài hoa kỉ niệm - kỉ niệm bình dị, nhỏ nhoi của ngày xưa đẹp đẽ !

Một vài hình ảnh về cây Xuyến chi để mọi người xin đừng nhầm lẫn tấm thân em với loài hoa nào khác. Oe..Oe..!


Một vạt Xuyến Chi bên đường.

Những cành hoa xuyến chi

Cánh trắng với nhụy vàng

Dịu hiền và trong sáng

Không cao quý như lan

Không kiêu sa như hồng

Không rực rỡ như cúc

Chỉ là ...trắng mong manh

Gió thổi cánh hoa bay

Vẫn vươn lên trong gió

Gió ơi, đừng thổi mạnh

Làm tàn đóa hoa xinh

(ST).

Hỏi đáp, bình luận, trả bài:
Mình rất thích loài hoa này
hơn 1 tháng trước - Thích - Trả lời
*địa chỉ email của bạn được bảo mật

Hot nhất
Top xink
Bộ sưu tập
Chợ xink
Thanh lý